Yêu Chồng ,,,,,,,
Thơ ơi ta hỏi câu này
Sao thơ cứ phải đọa đày thân ta ?
Nhiều khi tan cửa nát nhà
Vì chồng không thích cho ta gặp người.
Nghĩ thì lại thấy nực cười
Yêu gì mà lại cấm người chơi thơ
Lúc nào cũng nghĩ lơ mơ
Sợ vợ mê mẩn chàng thơ bỏ mình.
Suốt ngày lén lút đi rình
Vợ cầm điện thoại kêu inh cả nhà
Dọa rằng tao bỏ ra toà
Mang rượu ra nốc như là bị điên
Cuộc đời chỉ nghĩ đến tiền
Không cần đến chữ thánh hiền làm chi
Thơ văn là cái quái gì
Ngày ăn ba bữa , tối thì ôm nhau.
Chồng ơi vợ quá là đau
Bỏ thì mang tiếng phụ nhau bạc tình